Rồi sẽ có lúc con cần phải trở về – Nguyễn Phong Việt

Rồi sẽ có lúc con cần phải trở về – Nguyễn Phong Việt


Rồi sẽ đến lúc con cần phải trở về 
cần được khóc và cần lau nước mắt 
con đã từng ước mình đừng sinh ra để không bao giờ phải sống mỏi mệt 
chỉ ước mình là dòng nước mà thôi… 

Có lẽ con đã bất hiếu từ lúc mới chào đời 
những đớn đau, giận hờn đều cuộn vào lòng giấu kín 
con không cho phép mình nhìn thấy giọt nước mắt của mình rơi xuống 
cứ lạnh lùng để lớn lên… 

Con cũng có đôi lần tự hỏi

Những lúc trở về có phải là những phút bình yên

Những giấc mơ không tròn

Và những nối đau chực chờ bọp nghẹt trái tim con

Lỗi tại con, bởi con là người bất hiếu

Là đứa ích kỷ bởi sống hoài với những đớn đau

Mẹ có biết con đợi chờ những buổi sớm bình yên

Nơi bếp lửa ấm nồng mùi than cơm sáng

Mẹ có biết con giật mình lạnh lắm

Giữa trưa hè đột nhiên giọt nước mắt rơi

Mặn chát…

Con xin lỗi bởi vẫn giấu mãi những đơn đau

Nụ cười của con đã không còn tươi sau những ngày xưa ấy

Con xin nhận toàn lỗi về con

Về con

Bởi bao dung với con là điều không thể….